Trường An nguyệt 5

A Tử

Năm Thiên Bảo thứ mười bốn, ta mười bốn tuổi, Tiết Hàm mười bảy tuổi.

Từ năm ngoái, nương nói ta đã lớn, không thể suốt ngày dính chặt với Tiết Hàm, nên người đem ta ra xa khỏi móng vuốt của hắn.

Vì thế ta lại trở về với cuộc đời ăn – ngủ – chơi như trước đây. Vài năm này gan ta đã lớn hơn nhiều, thế là ta học người ta trèo tường trốn ra ngoài chơi.

Tháp là người Hồ[1], tóc nâu mắt xanh, gương mặt tuấn tú; sau một hồi đánh đấm vô cùng hào hứng, chúng ta đều thấy đối phương là người hào sảng thẳng thắn nên rất nhanh thân thiết, coi nhau như tri kỷ.

Việc này đương nhiên không thể để người trong nhà biết, một năm nay nương nhiễm đủ loại bệnh nặng nhẹ, ta cũng biết điều không dám quậy phá tùy hứng nữa.

Tỷ tỷ luôn thở dài: “Muội như thế này sao có thể gả đi đây?”

Hai năm trước tỷ tỷ gả cho công bộ Thị Lang, trở thành Thị Lang phu nhân, hầu chồng dạy con, vui vẻ hòa thuận, vì thế tỷ cũng muốn ta sau này hưởng được cuộc sống như vậy. Trời sinh khoai tây thì không thể làm ngọc, tỷ ấy không hiểu rồi.

Vài năm gần đây không biết Tiết Hàm đã ăn cái gì, hắn càng ngày càng tuấn tú. Hắn đọc diễn cảm một quyển sách, trăm hoa tỏa hương, hắn gảy lên một khúc đàn, chim muông cùng xướng. Hắn ở trong sân múa kiếm, toàn bộ nha hoàn trong Trầm phủ từ trẻ nhỏ đến bà già đều phóng tim đầy trời.

Mấy năm nay hắn ở nhà ta, ta ăn gì hắn ăn nấy, chỉ là ta kiêng hành hắn kiêng ớt, thế nhưng vì sao chỉ có hắn trổ mã thành tiên như vậy?

Năm ấy, một vị khách quý đến Trầm gia, mang tặng một cây Ngụy Tử mẫu đơn.[2]

Ta khá là thích quan sát vị tiểu cô nương này. Áo quần trang lệ, mắt ngọc mày ngài, ngũ quan tuyệt diễm, còn nhỏ tuổi đã có được vẻ kiều mị phong tình thế này, sau này lớn hơn không biết nàng sẽ như thế nào.

Lúc mới tới A Tử khóc không ngừng. Hàng đêm ta đều nghe âm thanh nức nở của cô ngoài cửa sổ, lúc đầu còn cảm thấy mỹ nhân rơi lệ dưới trăng thật là đẹp, ngày lâu, cổ họng của cô ta sưng lên, lúc khóc chẳng khác gì mèo kêu, khó nghe vô cùng.

Đêm đó cô nàng lại bền bỉ ngồi khóc bên cửa sổ, ta thật sự nhịn không được, đứng lên khuyên bảo: “Ngài nghỉ ngơi một chút đi, nhà của ta sắp ngập lụt vì nước mắt của ngài rồi!”

A Tử bị ta làm kinh hoảng: “Ngươi ngươi ngươi, ngươi thấy ta?”

Ta nói: “Ngươi là mẫu đơn tinh.”

A Tử nhíu mày, nói: “Tinh cái gì chứ? Ta là hoa tiên! Là tiên. Sách tiên trên trời có tên của ta đấy!”

Ta nói: “Nếu là tiên, cớ gì cả ngày ở đây khóc sướt mướt?”

A Tử cười bẽn lẽn, nói: “Ta đến từ vườn mẫu đơn ở Lạc Dương. Tam lang không biết ta đã bị người lấy đi, chắc bây giờ chàng đang rất lo lắng.”

Ta hỏi: “Tam lang là ai?”

A Tử nói: “Tam lang là người chăm sóc ta. Ta thích chàng.”

Ta lại hỏi: “Thích cũng không đến mức khóc thảm thiết như vậy.”

A Tử đỏ mặt, nói: “Ta không phải thích bình thường. Chàng là ý trung nhân của ta.”

Ta hỏi lại: “Ý trung nhân là gì?”

A Tử ra vẻ khinh bỉ, nói: “Ngay cả điều này ngươi cũng không biết?”

Ta thành thật: “Không biết.”

A Tử nói: “Ý trung nhân chính là người ngươi muốn lấy. Ngươi nguyện ý làm thê tử của chàng, sinh con cho chàng. Đã hiểu chưa?”

Ta kinh hãi: “Sinh con?” Khái niệm này đã hoàn toàn vượt khỏi năng lực lý giải của ta. Ngươi không thể trông cậy vào một nha đầu phá phách hệt con trai như ta đi sinh con vì một tên đàn ông.

Ta sợ tới mức suýt hồn lìa khỏi phách, “Vì sao phải làm như vậy? Chuyện đó rất đau ấy, còn có thể chết người nữa.”

A Tử trợn trắng mắt liếc ta một cái, “Ngươi nếu thích một người, tự nhiên sẽ vì người ấy làm mọi chuyện. Ta nói với ngươi cũng như không. Ta khóc tiếp đây.”

Không cho người khác ngủ là đòi mạng. Ta vội kêu: “Chậm đã! Ngươi, ngươi giải thích cho ta nghe đi.”

Đêm hôm đó, ta và A tử trò chuyện thẳng đến khi trời sáng, tuy nhiên ta vẫn chưa hiểu rõ lắm những điều cô ấy nói. Nhưng ta đã đồng ý mang cô về Lạc Dương, cô cũng không đứng bên cửa sổ gào khóc thảm thiết nữa.

Ta làm bạn với A Tử, ngày ngày đều cùng nhau nói chuyện phiếm.

Một ngày Tiết Hàm đi ngang qua, thấy ta ngồi thì thầm với một gốc mẫu đơn nên hiếu kỳ sang tìm hiểu.

Ta nói: “Ngươi phiền lắm đấy. Ngươi đến đây xem náo nhiệt à?”

Tiết Hàm lại khoe ra một bụng thơ văn: “Danh hoa khuynh thành, ngã tâm hướng vãng chi.”

Ta lại tiếp ra vài chữ trước kia theo hắn học được: “Xảo ngôn lệnh sắc tiên nhân hĩ.”

Tiết Hàm thực bất đắc dĩ: “Là tiên hĩ nhân.” (*)

(*) Đoạn này M. không thể chuyển sang thuần Việt, vì nếu vậy sẽ không thấy rõ “tài hoa” của Tiết Hàm và cái sự “hố” của Trầm Mi.

“Danh hoa khuynh thành…”: ý nói hoa đẹp, danh tiếng vang xa, ta thật lòng muốn đến thưởng thức.

“Xảo ngôn lệnh sắc hĩ tiên nhân”: dùng lời ngọt ngào để lấy lòng người khác, do Trầm Mi không nhớ nên đọc thành “tiên nhân hĩ”.

A Tử cười đến sáng lạn: “Hai người các ngươi đùa vui thật.”

Ta bỗng nhiên sực nhớ, hỏi Tiết Hàm: “Ngươi biết đường đến Lạc Dương không?”

Tiết Hàm hỏi: “Ngươi muốn đi Lạc Dương làm gì?”

Ta chỉ vào mẫu đơn nói: “Ta muốn đưa A Tử về nhà.”

Tiết Hàm cười lắc đầu: “Ngươi biết gốc Ngụy tử này là ai tặng không? Là An Lộc Sơn.”

Ta hỏi: “Sơn gì đấy là ai vậy?”

Tiết Hàm do dự, lời đến miệng nhưng lại nuốt về. Hắn vươn tay, sửa lại đầu tóc lộn xộn của ta: “Chuyện bên ngoài ngươi không cần quan tâm, chỉ cần bản thân vui vẻ là được rồi.”

Ta không hiểu. Hắn cũng không nói tiếp nữa, chỉ dịu dàng cười với ta. Đó là nụ cười độc quyền của hắn, dù nhìn cỡ nào đều có cảm giác kia tựa như một đóa hoa mới nở.

Hắn không chịu giúp, ta phải tự nghĩ cách. Lấy vài đồng tiền, sau đó chạy sang phòng củi bảo A Đinh đi chuẩn bị những thứ ta cần.

“Đi Lạc Dương? Cửa thành Đông có cho thuê xe la, hai mươi đồng là có thể thuê một chiếc. Nhị tiểu thư, người muốn đến Lạc Dương tham dự lễ hội hoa sao?”

Ta hưng trí bừng bừng chạy về trong phòng, đem tiền tiết kiệm mấy năm lấy ra hết, sau đó thay một bộ trang phục nha hoàn. Thừa dịp trời gần sáng mọi người còn đang an giấc, ta di chuyển mấy viên gạch ở góc tường rồi chui ra ngoài.

Bây giờ nhớ lại, ta thật sự khâm phục lá gan của mình. Ta chạy đến khu chợ ở cửa Đông, tìm một người đánh xe, hỏi: “Đến Lạc Dương cần bao nhiêu tiền?”

Ông bác ấy nhả nha một ngụm khói, hỏi lại: “Nha đầu nhà ai lén trốn ra đây? Muốn đi gặp tình lang sao?”

Tất cả mọi người ôm bụng cười cười to, ta chẳng để tâm làm gì, bướng bỉnh nói: “Ta muốn đi Lạc Dương!”

Bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên: “A Mi, sao ngươi lại ở đây?”

Người vừa đến cư nhiên là cậu trai người Hồ – Tô Tháp.

Ta kéo kéo tay y: “Tô Tháp, ta muốn đi Lạc Dương.”

Tô Tháp thán: “Ngươi chắc chắn là trốn nhà chạy ra. Đến lúc đó người nhà ngươi lại vu cho ta bắt cóc ngươi đem bán, ta hẳn sẽ bị đánh tới thịt tróc da bong.”

Sức tưởng tượng quá phong phú. Ta lấy bạc ra, quơ quơ trước mặt y. Mắt của Tô Tháp cũng di chuyển theo đống bạc, sau đó nuốt nước bọt.

“Được rồi, ta mang ngươi đi.”

Chúng ta thuê một chiếc xe ngựa, Tô Tháp đánh xe, ta mặc quần áo của y giả làm một cậu nhóc. Phong cảnh ven đường thật đẹp, ta khoái trá đòi Tô Tháp dạy ta khúc hát dân tộc của hắn.

Đương nhiên, ta hoàn toàn không biết giờ phút này nhà ta đang hỗn loạn đến mức nào.

Lạc Dương phồn hoa náo nhiệt không thua kém Trường An. Nam nữ xinh đẹp qua lại tấp nập, ta và Tô Tháp nhìn đến đã mắt.

Chúng ta thật vất vả mới tìm được vườn dưỡng hoa mà A Tử đã nói, trước cánh cửa sơn son là đôi sư tử bằng đồng, phía trên là bảng hiệu gắn chữ vàng. Ta tiến lên nói: “Ta tìm Tam Lãng.”

Người gác cửa đánh giá ta. Ta nghe theo lời Tô Tháp đổi lại trang phục tiểu thư, cho nên người đó mới không coi ta như ăn mày mà đá ra ngoài.

Nửa khắc sau, đại môn mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc trang phục màu xanh nhạt, bộ dạng thanh tú, vẻ mặt hiện lên vài phần mệt mỏi đi lại, hỏi ta: “Cô nương tìm ta?”

Ta hỏi: “Huynh là Tam Lãng?”

Người đàn ông tò mò: “Đúng vậy, cô nương là người nhà nào, tìm ta có việc gì?”

Ta nói: “A Tử bảo ta đến tìm huynh, bảo huynh đem cô ấy về.”

Vẻ mặt người ấy thoáng chút biến xanh, thoáng chút lại trắng, rồi lại ửng hồng, hệt như đang diễn ảo thuật .

Hắn lắp bắp nói: “Cô cô cô, cô làm sao biết A Tử?”

Ta nói: “A Tử là bằng hữu của ta. Này, huynh không phải ý trung nhân của cô ấy sao? Cuối cùng huynh có chịu đi cứu hay không?”

Người ấy trợn mắt, đám gia đinh bên cạnh như mắc phải đại dịch vậy, vội vàng xông tới ngăn chặn kẻ gây rối là ta đây.

Anh ta hỏi: “A Tử hiện tại đang ở quý phủ?”

Ta gật đầu.

“Lệnh đường là Trầm Ngự Sử, gia đình ở Trường An?”

“Vậy là ngươi biết.” Biết thì tốt, “A Tử mỗi ngày đều khóc, huynh nhanh nhanh đem cô ấy về đi.”

Nam tử biến sắc, mắt hơi ngấn nước. Xem ra hắn thật sự thích A Tử .

Người đó giữ ta lại ăn cơm trưa. Phủ của bọn họ tường cao cửa rộng, nội thất hoa lệ, cây cối um tùm, so với nhà ta còn khí thế hơn. Ta không thích nơi đây, cũng không có ý muốn lưu lại, người kia liền phái một gia đinh và một người hầu lớn tuổi hộ tống ta về.

Ta trở về, vừa đến cửa đã trực tiếp bị đưa vào từ đường. Cha phát vào mông ta một cái, ta lăn lốc đến phía dưới bài vị tổ tiên. Sau đó cửa từ đường bị đóng mạnh lại.

Nhị Thái Công từ phía sau bay ra, “Nha đầu lỗ mãng kia, ngươi có biết mình đã quậy đến gà bay chó sủa không hả?”

Ta nói: “Nhị Thái Công, con đói bụng.”

“Ngươi còn biết đói?”

Giọng nói này không phải của Nhị Thái Công, là Tiết Hàm. Hắn cười lạnh khoanh tay đứng ở góc, mắt lộ hung quang trông rất khủng bố, so với quỷ còn đáng sợ hơn.

Ta hỏi: “Ngươi tới làm gì? Có mang đồ ăn theo không?”

Hắn hỏi: “Ngươi đi Lạc Dương ?”

Ta lờ: “Có mang nước với bánh bao đến không? Bánh bao nhân tôm chứ?”

Hắn lại nói: “Đi Lạc Dương làm cái gì? Tiểu tử người Hồ kia đi với ngươi ư?”

Ta nói: “Không có bánh bao, màn thầu cũng được .”

Tiết Hàm giận dữ: “Nghiêm túc chút đi!”

Ta ủy khuất nói: “Sao ngươi dữ dằn thế.”

Tiết Hàm nhất thời lộ vẻ áy náy.

Ta thấy hắn như thế là không mang theo đồ ăn rồi, vơ tay cầm lấy một của đào vừa cúng trên bàn thờ, ngồi cắn.

Tiết Hàm giận đến hộc máu bỏ đi, mà ta cũng bị nhốt ở từ đường ba ngày. Trong thời gian ấy nương với tỷ tỷ có đem thức ăn và chăn lại cho ta, ta hết ăn rồi ngủ, ngủ dậy ăn tiếp, thế là béo lên vài cân.

Đến ngày thứ ba, ta cuối cùng đã được thả.

A Tử tới tìm ta: “Có gặp Tam lang không?”

“Có. Hắn nói hắn phải xử lý vài việc, mấy ngày sau sẽ đến đón ngươi.”

A Tử cao hứng ôm ta: “A Mi, cám ơn ngươi!”

Tam lang kia làm việc cũng rất nhanh, ngay chiều hôm ấy ta đã thấy hình dáng hắn trong thư phòng của cha rồi. Hắn với cha nói chuyện, ta len lén nghe lỏm được vài câu, cái gì “Tình cảm đã trao đi rất khó dứt bỏ, chỉ tại bản thân lúc trước đã mềm yếu khuất phục cường quyền”, cái gì “Con người đều có tình cảm, Trầm đại nhân chê cười rồi”, cái gì “Khiến Trầm đại nhân từ bỏ những thứ mình yêu thích, tại hạ không sao có thể đền đáp được”.

Bên tai ta bỗng có người thổi gió: “Nghe trộm được gì?”

Ta bị Tiết Hàm dọa đến mồ hôi đầy người. Tên này luyện khinh công học kiếm pháp không đi giúp đời, suốt ngày bay qua bay lại không tiếng động hệt như ma.

Bên trong thư phòng, cha đang khách khí nói: “… Lão phu đã đem nó giao phó cho cậu, nó là bảo vật trong lòng lão phu, mong công tử sau này có thể bảo vệ nó chu đáo…”

Tiết Hàm tò mò: “Dượng nói ai vậy?”

Ta lo lắng người bên trong nghe được, vội vàng choàng tay bịt miệng hắn lại.

Đi ra xa, Tiết Hàm hỏi ta: “Ngươi có cùng tiểu tử người Hồ kia đi Lạc dương không?”

Tiết Hàm khinh thường Tô Tháp, thiếu gia tướng quân phủ tất nhiên sao có thể coi một người diễn xiếc nhỏ bé ra gì? Nhưng mà ta lại thích Tô Tháp ngay thẳng hào phóng, xử sự chân thành. Tiết Hàm cả ngày chỉ biết trưng ra khuôn mặt xinh đẹp, so ra ta vẫn thích Tô Tháp luôn luôn tươi cười xán lạn hơn.

Ta nhất thời nổi hứng nói: “Có vẻ ta đã gặp người trong lòng rồi .”

Tiết Hàm sửng sốt, bật cười ha hả. Thật hiếm thấy cảnh tượng hắn cười đến như vậy, nước mắt nước mũi gì đều chạy ra ngoài hết. Ôi, bọn tiểu nha hoàn thấy cảnh này tối ngủ sẽ gặp ác mộng cho xem.

Ta ghê tởm: “Đủ chưa, có gì buồn cười không?”

Hắn thở gấp: “Ngươi gặp ý trung nhân? Ngươi biết được bao nhiêu gã?”

Ta cãi lại: “Chẳng lẽ phải gặp hết đàn ông trong thiên hạ mới biết được ý trung nhân sao?”

Tiết Hàm không nói.

Ta đắc ý, đem lời của A Tử ra nói: “Ta với chàng trong biển người mênh mông vừa thấy đã yêu, chàng là người ta muốn lấy làm phu quân, ta nguyện vì chàng làm mọi chuyện.”

Tiết Hàm không nhịn được lại tươi cười, “Ngươi học những lời vớ vẩn này ở đâu? Đường đường là một tiểu thư lại có thể nói ra những lời không biết ngượng này.”

Ta nói: “Hai người yêu nhau có gì phải xấu hổ?”

Tiết Hàm rốt cục nghiêm mặt cười lạnh: “Ngươi sao biết là yêu lẫn nhau? Nếu thật sự yêu nhau sao ngươi phải đích thân chạy đi tìm hắn?”

Ta hung tợn nói: “Nếu không yêu nhau, sao chàng có thể tới trước cửa cầu hôn?”

Mặt Tiết Hàm bỗng nhiên trắng bệch, hắn kinh ngạc trừng mắt nhìn ta, hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

“Tới cửa cầu hôn ấy. Ngươi lúc nãy không nghe thấy sao? Cha cũng đồng ý rồi.” Ta học A Tử làm ra một bộ thẹn thùng nhìn lại.

Lông mày xinh đẹp của Tiết Hàm nhíu thành một đường thẳng, trong mắt hình như đang bốc hỏa, đôi môi mím lại cũng rất chặt.

Ta vui sướng nhìn bộ dạng của hắn, dọa được hắn thành thế này cũng thật đáng cao hứng.

Tiết Hàm ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt ta, bỗng nhiên xoay người rời đi. Người này càng ngày càng quái.

Tối hôm đó, chúng ta vui vẻ ăn cơm cùng nhau. Lúc ta đang hăng hái gặm cái chân gà, cha buông đũa xuống: “Ta muốn nói một chuyện.”

Mọi người đều nhìn về phía người, mặt Tiết Hàm bỗng lại hóa trắng, trừng mắt nhìn ta, sau đó lại chăm chú hướng về phía cha.

Cha nói: “Kỳ thật chuyện này là do nha đầu A Mi gây nên.” Nói xong liếc ta một cái, “Sáng nay thế tử của Lạc Dương Vương tới chơi, muốn cùng lão phu…”

“Dượng!” Tiết Hàm đặt đũa xuông, vội vàng đứng lên.

Mọi người bị hắn kinh hoảng. Ta cũng ngừng ăn, kinh ngạc nhìn hắn, không biết hắn lại lên cơn thần kinh gì nữa.

Cha hỏi: “Tiểu Hàm, sao vậy?”

Tiết Hàm trong ánh mắt kinh ngạc của chúng ta, tiến vê phía ta, vạt áo nhấc lên, bỗng nhiên quỳ xuống đất nói to: “Dượng, xin gả A Mi cho con!”

Thì ra là muốn ta gả cho hắn.

Ơ?!

Cái gì? Cái gì? Cái gì? Cái gì? Cái gì?

Chân gà rơi lại vào trong bát.

Nương cũng choáng váng: “Tiểu Hàm… Lão gia…” Sau đó lại lớn tiếng hỏi ta, “Con lại làm gì?”

Ta oan uổng kêu to: “Chuyện này không liên quan đến con! Là Tiết Hàm nói!”

Ta hung hăng nạt Tiết Hàm: “Ngươi nói bậy bạ gì đó! Đứng dậy cho ta!”

Tiết Hàm chẳng thèm nhìn ta, lại kiên định nói với cha: “Dượng, xin người gả A Mi cho con. Con hứa sẽ trân trọng bảo vệ nàng thật tốt.”

Ôi trời đất ơi! Da gà da vịt của ta nổi hết lên rồi này.

Cha là người duy nhất giữ được sự nghiêm túc: “Tiểu Hàm, con nói thật?”

Ta lập tức đá Tiết Hàm một cước, “Mau khai thật là ngươi chỉ nói giỡn đi!”

Tiết Hàm lại thẳng cổ nói: “Dượng, con rất thật tâm! Con thích A Mi!”

Ta ngất. Hắn thích ta? Mẹ nó gặp ma rồi!

Ơ, hình như ta đã gặp qua bóng ma của mẹ hắn rồi…(*)

(*) Trầm Mi bảo là “gặp con mẹ nó quỷ”, cụm này có ý chửi, nhưng vừa hay nó cũng có nghĩa là ‘thấy bóng ma của mẹ hắn rồi’.

Tiết Hàm càng ngày càng khoa trương, đến mức muốn khóc luôn rồi: “Dượng, con với A Mi từ nhỏ thanh mai trúc mã, tình cảm vững chắc như vàng. Người thành toàn cho chúng con đi!”

Hay cho câu tình cảm vững chắc như vàng!

Cha quay đầu hỏi ta: “A Mi, con thấy thế nào?”

Ta thấy, đó là: “Theo con thấy, Tiết Hàm say rồi!”

“Vớ vẩn!” Nương đột nhiên rống lên với ta, “Chung thân đại sự, há có thể ăn nói lung tung!”

Quá đúng, ngay cả ta cũng gật đầu.

“Con được Tiểu Hàm để mắt đến, đó là phúc của Trầm gia.”

Cái gì?

Cha cư nhiên cũng đồng ý: “Đúng vậy, thật không thể tưởng được. Con làm sao mà thích được nha đầu điên loạn này chứ?”

Tên Tiết Hàm chết tiệt kia dám gật đầu, tỏ vẻ chính bản thân cũng không hiểu được tình cảm vớ vẩn này, “Nhưng vãn bối chỉ chấp nhận A Mi, mong dì và dượng tác thành!”

Hắn cư nhiên dập đầu ba cái trước mặt cha. Cha nương vừa mừng vừa sợ, vội vàng đỡ hắn dậy.

Cha ta nói: “Chuyện này quyết định như vậy.”

Cái gì?

Ta kêu to: “Không! Không! Không! Không! Không!”

Tiết Hàm chỉ cười một tiếng, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của ta.

Cha đảo mắt qua: “Con không hài lòng chuyện gì?”

Ta nói: “Con không muốn ấy hắn!”

Nương bảo: “Con không lấy Tiểu Hàm, cả đởi cũng chẳng ai lấy con đâu!”

Lúc ấy ta tức đến suýt lên tăng xông, hét thật to: “Con không lấy hắn, cả đời cũng không cần lấy ai hết!”

Ba người họ sửng sốt, sau đó lại cười ha ha.

Ta thật muốn tự sát ngay tại chỗ!!!

***

[1] Người Hồ (胡人, Hồ nhân) theo nghĩa hẹp dùng để chỉ các sắc dân ngoại lai tại Trung Á và Tây Á, được sử dụng phổ biến trong các sử tịch và văn hiến vào thời “Nhà Đường”. Tại Đột Quyết truyện trong “Cựu Đường thư” , ví như “Hiệt Lợi Khả Hãn” tại nội chính phương diện, rất tùy tiện nên được gọi là Hồ nhân. Theo nghĩa rộng vào thời cổ đại Trung Quốc, các dị tộc ở phương bắc và các dân tộc “Tây Vực” được gọi là Hồ Nhi (胡兒).”Hồ” là từ tiếng Hán chỉ các dân tộc khác với hàm ý khinh miệt, hoàng đế “Thạch Lặc” từng hạ lệnh cấm chỉ sử dụng chữ “Hồ” (胡), coi đây tội nghiêm trọng nhất trong hệ thống pháp luật “Hậu Triệu”. (Muốn biết thêm chi tiết xin mời Google/Wiki)

[2] Mẫu đơn có nhiều loài, các loại mẫu đơn quý phi nổi tiếng được trồng ở Bắc Kinh là Bạch du, Ngụy tử, Diêu hoàng… Bạch du là mẫu đơn trắng, Diêu hoàng là mẫu đơn hoa vàng của họ Diêu; Ngụy tử là mẫu đơn hoa tím của họ Ngụy.

Còn một chuyện M. muốn nói, ở đầu chương đề là năm Thiên Bảo thứ mười bốn, Trầm Mi 14 tuổi, ở đây có lẽ tác giả đã nhầm lẫn, vì Trầm Mi sinh vào Thiên năm Bảo thứ hai (xem lại chương 1).

Nhắn gửi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s